[1] Hỡi con, nếu con có bảo lãnh cho kẻ lân cận mình, Nếu con giao tay mình vì người ngoại,
[2] Thì con đã bị lời miệng mình trói buộc, Mắc phải lời của miệng con.
[3] Hỡi con, bởi vì con đã sa vào tay kẻ lân cận con, Hỡi làm điều nầy và giải cứu mình con: Hãy đi hạ mình xuống, nài xin người lân cận con;
[4] Chớ để cho hai mắt con ngủ, Hoặc mí mắt con chợp lại;
[5] Hỡi giải cứu mình khỏi người như con hoàng dương thoát khỏi tay thợ săn, Như con chim thoát khỏi tay kẻ đánh rập.
[6] Hỡi kẻ biếng nhác, hãy đi đến loài kiến; Khá xem xét cách ăn ở nó mà học khôn ngoan.
[7] Tuy nó không có hoặc quan tướng, Hay quan cai đốc, hay là quan trấn,
[8] Thì nó cũng biết sắm sửa lương phạn mình trong lúc mùa hè, Và thâu trử vật thực nó trong khi mùa gặt.
[9] Hỡi kẻ biếng nhác, ngươi sẽ nằm cho đến chừng nào? Bao giờ ngươi sẽ ngủ thức dậy?
[10] Ngủ một chút, chợp mắt một chút, Khoanh tay nằm một chút,
[11] Thì sự nghèo khổ của ngươi sẽ đến như kẻ đi rảo, Và sự thiếu thốn của ngươi tới như người cầm binh khí.
[12] Người nào đi đừng có miệng giả dối, Là một kẻ vô loại, một người gian ác;
[13] Hắn liếc con mắt, dùng chơn mình bày ý, Và lấy ngón tay mình ra dấu;
[14] Trong lòng hắn vẫn có sự gian tà; Nó toan mưu ác luôn luôn, Và gieo sự tranh cạnh.
[15] Bới cớ ấy, tai họa sẽ xảy đến nó thình lình; Bỗng chúc nó bị bại hoại, không phương thế chữa được.
[16] Có sáu điều Ðức Giê-hô-va ghét, Và bảy điều Ngài lấy làm gớm ghiếc:
[17] Con mắt kiêu ngạo, lưỡi dối trá, Tay làm đổ huyết vô tội
[18] Lòng toan những mưu ác, Chơn vội vàng chạy đến sự dữ,
[19] Kẻ làm chứng gian và nói điều dối, Cùng kẻ gieo sự tranh cạnh trong vòng anh em.
[20] Hỡi con, hãy giữ lời răn bảo của cha, Chớ lìa bỏ các phép tắc của mẹ con.
[21] Khá ghi tạc nó nơi lòng con luôn luôn, Và đeo nó nơi cổ con.
[22] Khi con đi, các lời đó sẽ dẫn dắt con; Lúc con ngủ, nó gìn giữ con; Và khi con thúc đẩy, thì nó sẽ trò chuyện với con.
[23] Vì điều răn là một cái đèn, luật pháp là ánh sáng, Và sự quở trách khuyên dạy là con đường sự sống,
[24] Ðặng giữ con khỏi người đờn bà ác nghiệp, Và khỏi lưỡi dua nịnh của dâm phụ.
[25] Lòng con chớ tham muốn sắc nó, Ðừng để mình mắc phải mí mắt nó.
[26] Vì tại kỵ nữ có người nông nổi chỉ còn một miếng bánh mà thôi; Người dâm phụ vẫn lừa sẵn linh hồn quí báu.
[27] Há có người nào để lửa trong lòng mình, Mà áo người lại chẳng bị cháy sao?
[28] Há có ai đi trên than lửa hực, Mà chơn mình lại chẳng bị phồng chăng?
[29] Kẻ nào đi tới cùng vợ người lân cận mình cũng vậy; Phàm ai đụng đến nàng ắt chẳng được khỏi bị phạt.
[30] Người ta chẳng khinh dị kẻ trộm, Nếu nó ăn cắp đặng phỉ lòng mình khi đói khát;
[31] Hễ nó bị bắt, chắc phải thường bồi gấp bảy lần; Nó sẽ nộp hết tài sản của nhà nó.
[32] Kẻ nào phạm tội ngoại tình với người đờn bà, tất vô tâm vô trí: Ai làm như vậy, khiến cho linh hồn mình bị hư mất.
[33] Người ấy sẽ bị thương tích và khinh bỉ, Sự sỉ nhục người sẽ chẳng bôi mất đi;
[34] Vì sự ghen ghét là điều giận dữ của người nam, Trong ngày báo thù, người không dung thứ;
[35] Người sẽ chẳng nhận giá đền tội nào hết, Mặc dầu con gia tăng của lễ, người cũng không đặng phỉ ý đâu.