[1] Binh-đát, người Su-a, bèn đáp lời, mà rằng:
[2] Ông sẽ nói các điều ấy đến bao giờ, Và lời của miệng ông sẽ giống như gió bão đến chừng nào?
[3] Ðức Chúa Trời há thiên đoán ư? Ðấng toàn năng há trái phép công bình sao?
[4] Nếu con cái ông có phạm tội cùng Ngài, Thì Ngài đã phó chúng nó vào quyền tội ác của chúng nó.
[5] Nếu ông cẩn thận tìm kiếm Ðức Chúa Trời, Cầu khẩn cùng Ðấng toàn năng,
[6] Nếu ông thanh sạch và ngay thẳng, Quả thật bây giờ Ngài sẽ tỉnh thức vì ông, Và làm cho nhà công bình ông được hưng thạnh.
[7] Dầu ban sơ ông vốn nhỏ mọn, Thì sau rốt sẽ nên trọng đại.
[8] Xin hãy hỏi dòng dõi đời xưa, Khá chăm chỉ theo sự tìm tòi của các tổ tiên.
[9] (Vì chúng ta mới có hôm qua, và chẳng biết gì; Bởi các ngày chúng ta trên đất khác nào một cái bóng);
[10] Chớ thì chúng sẽ chẳng dạy ông, nói chuyện với ông, Và do nơi lòng mình mà đem ra những lời lẽ sao?
[11] Sậy há mọc nơi chẳng bưng bàu ư? Lác há mọc lên không có nước sao?
[12] Khi còn xanh tươi chưa phải phát, Thì đã khô trước các thứ cỏ khác.
[13] Ðường lối kẻ quên Ðức Chúa Trời là như vậy: Sự trông cậy kẻ không kính sợ Ðức Chúa Trời sẽ hư mất;
[14] Nơi người nương nhờ sẽ bị truất, Ðiều người tin cậy giống như váng nhện.
[15] Người ấy nương tựa vào nhà mình, song nhà không vững chắc; Người níu lấy nó, nhưng nó chẳng đứng chịu nổi.
[16] Trước mặt trời, nó xanh tươi. Nhành lá che phủ vườn nó.
[17] Rễ nó quấn trên đống đá, Nó mọc xỉa ra giữa đá sỏi;
[18] Nếu nó bị nhổ khỏi chỗ nó, Thì chỗ ấy bèn từ chối nó, mà rằng: Ta chẳng hề thấy ngươi!
[19] Kìa, ấy là sự vui sướng về đường lối nó; Sẽ có loài khác từ đất nảy ra.
[20] Kìa, Ðức Chúa Trời chẳng từ bỏ người trọn vẹn, Cũng không giúp đỡ kẻ hung ác.
[21] Song Chúa sẽ còn làm cho miệng ông được đầy vui cười; Và môi ông tràn ra tiếng reo mừng.
[22] Những kẻ ghét ông sẽ bị hổ thẹn bao phủ, Và nhà trại của kẻ ác sẽ chẳng còn.