[1] Gióp cất tiếng đáp rằng:
[2] Ngươi đã phù trợ kẻ không quyền dường nào! Tiếp cứu cánh tay chẳng sức lực,
[3] Khuyên luận kẻ vô tri, Và tỏ biết bao sự khôn sáng chơn thật!
[4] Người đã giảng luận cho ai? Linh hồn của ai bởi người mà ra?
[5] Kẻ qua đời run rảy Dưới nước lớn, và muôn vật ở đó cũng vậy.
[6] Aâm phủ bày lộ ra trước mặt Ðức Chúa Trời, Và vực sâu không màn che khuất,
[7] Chúa trải bắc cực ra trên vùng trống, Treo trái đất trong khoảng không không.
[8] Ngài ém nước trong các áng mây Ngài, Mà áng mây không bứt ra vì nước ấy.
[9] Ngài che khuất bề mặt của ngai Ngài, Và trải mây Ngài ở trên nó.
[10] Ngài đã vẽ một vòng tròn trên mặt nước, Cho đến nơi giới cực của ánh sáng và tối tăm giáp nhau.
[11] Nhưng trụ của các từng trời rúng động, Và sững sờ khi Ðức Chúa Trời hăm dọa.
[12] Ngài lấy quyền năng mình mà khiến biển dậy lên, Và nhờ sự khôn ngoan mình mà đánh vỡ Ra-háp.
[13] Thần Chúa điểm trang các từng trời; Tay Chúa đấm lũng rắn thoảng qua lẹ.
[14] Kìa, ấy chỉ là biên giới của các đường lối Ngài; Ta được nghe tiếng nói về Chúa xầm xì nhỏ thay! Nhưng ai hiểu rõ tiếng sấm của quyền năng Ngài?