[1]  Sự vinh hiển không xứng cho kẻ ngu muội, Như tuyết trong mùa hạ, như mưa trong mùa gặt.

[1]  ---

[2]  Như chim sẻ bay đi đây đó, như con én liệng đi, Lời rủa sả vô cớ cũng vậy, nó chẳng hề xảy đến.

[2]  ---

[3]  Roi nẹt dùng cho ngựa, hàm thiết để cho lừa, Còn roi vọt dành cho lưng kẻ ngu muội.

[3]  ---

[4]  Chớ đáp với kẻ ngu si tùy sự ngu dại nó, E con giống như nó chăng.

[4]  ---

[5]  Hãy đáp với kẻ ngu si tùy sự ngu dại nó, Kẻo nó khôn ngoan theo mắt nó chăng.

[5]  ---

[6]  Kẻ nào cậy kẻ ngu muội đem báo tin, Chặt chơn mình, và uống lấy sự tổn hại.

[6]  ---

[7]  Oáng chơn người què đòng đưa vô đụng; Câu châm ngôn trong miệng kẻ ngu dại cũng vậy.

[7]  ---

[8]  Tôn trọng kẻ ngu muội, Giống như bỏ cục ngọc vào trong đống đá.

[8]  ---

[9]  Câu châm ngôn ở nơi miệng kẻ ngu muội, Khác nào một cái gai đâm vào tay người say rượu.

[9]  ---

[10]  Ai mướn người ngu muội và kẻ khách đi qua đường, Giống như một lính xạ tên làm thương mọi người.

[10]  ---

[11]  Kẻ ngu muội làm lại việc ngu dại mình, Khác nào con chó đã mửa ra, rồi liếm lại.

[11]  ---

[12]  Con có thấy người nào khôn ngoan theo mắt nó chăng? Còn có sự trông cậy cho kẻ ngu muội hơn là cho nó.

[12]  ---

[13]  Kẻ biếng nhác nói: Có con sư tử ngoài đường; Một con sư tử ở trong đường phố.

[13]  ---

[14]  Kẻ biếng nhác lăn trở trên giường mình, Khác nào cửa xây trên bản lề nó.

[14]  ---

[15]  Kẻ biếng nhác thò tay mình vào trong dĩa, Lấy làm mệt nhọc mà đem nó lên miệng.

[15]  ---

[16]  Kẻ biếng nhác tự nghĩ mình khôn ngoan Hơn bảy người đáp lại cách có lý.

[16]  ---

[17]  Kẻ nào đi qua đường mà nổi giận về cuộc cãi lẫy không can đến mình, Khác nào kẻ nắm con chó nơi vành tai.

[17]  ---

[18]  Người nào phỉnh gạt kẻ lân cận mình, Rồi nói rằng: Tôi chơi mà!

[18]  ---

[19]  Khác nào kẻ điên cuồng ném than lửa, Cây tên, và sự chết.

[19]  ---

[20]  Lửa tắt tại thiếu củi; Khi chẳng có ai thèo lẻo cuộc tranh cạnh bèn nguôi.

[20]  ---

[21]  Than chụm cho than đỏ, và củi để chụm lửa; Người hay tranh cạnh xui nóng cãi cọ cũng vậy.

[21]  ---

[22]  Lời kẻ thèo lẻo giống như vật thực ngon, Vào thấu đến tận gan ruột.

[22]  ---

[23]  Môi miệng sốt sắng và lòng độc ác, Khác nào bình gốm bọc vàng bạc pha.

[23]  ---

[24]  Kẻ nào ghen ghét, dùng môi miệng nói giả đò, Nhưng trong lòng nó nuôi sự gian lận;

[24]  ---

[25]  Khi nó nói ngọt nhạt, thì chớ tin; Vì trong lòng nó có bảy sự gớm ghiếc.

[25]  ---

[26]  Dầu sự ghen ghét ẩn giấu trong tuồng giả bộ, Sự gian ác nó sẽ bị lộ ra nơi hội chúng.

[26]  ---

[27]  Ai đào hầm sẽ té xuống đó; Kẻ nào lăn đá, đá sẽ trở đè lại nó.

[27]  ---

[28]  Lưỡi giả dối ghét những kẻ nó đã chà nát; Và miệng dua nịnh gây điều bại hoại.

[28]  ---