[1]  Nhơn sao các ngoại bang náo loạn? Và những dân tộc toan mưu chước hư không?

[1]  ---

[2]  Các vua thế gian nổi dậy, Các quan trưởng bàn nghị cùng nhau Nghịch Ðức Giê-hô-va, và nghịch Ðấng chịu xức dầu của Ngài, mà rằng:

[2]  ---

[3]  Chúng ta hãy bẻ lòi tói của hai Người, Và quăng xa ta xiềng xích của họ.

[3]  ---

[4]  Ðấng ngự trên trời sẽ cười, Chúa sẽ nhạo báng chúng nó.

[4]  ---

[5]  Bấy giờ Ngài sẽ nổi thạnh nộ phán cùng chúng nó, Dùng cơn giận dữ mình khuấy khỏa chúng nó, mà rằng:

[5]  ---

[6]  Dầu vậy, ta đã lập Vua ta Trên Si-ôn là núi thánh ta.

[6]  ---

[7]  Ta sẽ giảng ra mạng lịnh: Ðức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Ngươi là Con ta; Ngày nay ta đã sanh Ngươi.

[7]  ---

[8]  Hãy cầu ta, ta sẽ ban cho Con các ngoại bang làm cơ nghiệp, Và các đầu cùng đất làm của cải.

[8]  ---

[9]  Con sẽ dùng cây gậy sắt mà đập bể chúng nó; Con sẽ làm vỡ nát chúng nó khác nào bình gốm.

[9]  ---

[10]  Vì vậy, hỡi các vua, hãy khôn ngoan; Hỡi các quan xét thế gian, hãy chịu sự dạy dỗ.

[10]  ---

[11]  Khá hầu việc Ðức Giê-hô-va cách kính sợ, Và mừng rỡ cách run rẩy.

[11]  ---

[12]  Hãy hôn Con, e Người nổi giận, Và các ngươi hư mất trong đường chăng; Vì cơn thạnh nộ Người hòng nổi lên. Phàm kẻ nào nương náu mình nơi Người có phước thay!

[12]  ---