[1] Bấy giờ, từ giữa cơn gió trốt, Ðức Chúa Trời đáp cùng Gióp rằng:
[2] Kẻ nầy là ai dám dùng các lời không tri thức, Mà làm cho mờ ám các mưu định ta?
[3] Khá thắt lưng người như kẻ dõng sĩ; Ta sẽ hỏi ngươi, ngươi sẽ chỉ dạy cho ta!
[4] Khi ta đặt nền trái đất, thì ngươi ở đâu? Nếu ngươi thông sáng, hãy tỏ bày đi.
[5] Ai đã định độ lượng nó, Và giăng dây mực trên nó, ngươi có biết chăng?
[6] Nền nó đặt trên chi? Ai có trồng hòn đá góc của nó?
[7] Trong khi ấy các sao mai đồng hát hòa nhau, Và các con trai Ðức Chúa Trời cất tiếng reo mừng.
[8] Vả lại, khi biển bể bờ và cất ra khỏi lòng đất, Ai đã lấy các cửa mà ngăn đóng nó lại?
[9] Khi ấy ta ban cho nó mây làm áo xống, Lấy tăm tối làm khăn vấn của nó;
[10] Ta định giới hạn cho nó, Ðặt then chốt và cửa của nó,
[11] Mà rằng: Mầy đến đây, chớ không đi xa nữa, Các lượn sóng kiêu ngạo mầy phải dừng lại tại đây!
[12] Từ khi ngươi sanh, ngươi há có sai khiến buổi sáng, Và phân định chỗ cho hừng đông,
[13] Ðể nó chiếu đến bốn bề trái đất, Và đuổi rảy kẻ gian ác khỏi nó chăng?
[14] Trái đất biến hình như đất sét dưới dấu ấn, Và mọi vật hiện ra trau giồi như bằng áo.
[15] Sự sáng đã cất khỏi kẻ ác, Cánh tay chúng nó giơ lên, đã bị gãy rồi.
[16] Chớ thì ngươi có thấu đến nguồn của biển sao? Há có bước dưới đáy của vực sâu chăng?
[17] Cửa âm phủ há có bày ra trước mặt ngươi chớ? Có thấy các cửa của bóng sự chết chăng?
[18] Lằn mắt ngươi có thấu đến nơi khoan khoát minh mông của đất chăng? Nếu ngươi biết các điều đó, hãy nói đi.
[19] Con đường dẫn đến nơi ở của ánh sáng là đâu? Còn nơi của tối tăm thì ở đâu?
[20] Chớ thì ngươi có thế dẫn nó lại vào địa giới nó sao? Có biết các đường lối của nhà nó ở chăng?
[21] Không sai, người biết mà! Vì ngươi đã sanh trước khi ấy, Số ngày ngươi lấy làm nhiều thay
[22] Ngươi có vào các kho tuyết chăng? Có thấy nơi chứa mưa đá,
[23] Mà ta đã để dành cho thì hoạn nạn, Cho ngày chiến trận và giặc giã chăng?
[24] Ánh sáng phân ra bởi đường nào, Và gió đông theo lối nào mà thổi ra trên đất?
[25] Ai đào kính cho nước mưa chảy, Phóng đường cho chớp nhoáng của sấm sét,
[26] Ðể mưa xuống đất bỏ hoang, Và trên đồng vắng không có người ở;
[27] Ðặng tưới đất hoang vu, mong quạnh, Và làm cho các chồi cây cỏ mọc lên?
[28] Mưa có cha chăng? Ai sanh các giọt sương ra?
[29] Nước đá ra bởi lòng của ai? Ai đẻ ra sương móc của trời?
[30] Nước đông lại như đá, rồi ẩn bí, Và mặt vực sâu trở thành cứng.
[31] Ngươi có thế riết các dây chằng Sao rua lại, Và tách các xiềng Sao cầy ra chăng?
[32] Ngươi có thế làm cho các cung Huỳnh đạo ra theo thì, Và dẫn đường cho Bắc đẩu với các sao theo nó chăng?
[33] Người có biết luật của các từng trời sao? Có thể lập chủ quyền nó dưới đất chăng?
[34] Ngươi có thế cất tiếng mình la lên cùng mây, Khiến cho mưa tuôn xuống thân ngươi chăng?
[35] Ngươi có thế thả chớp nhoáng ra, Ðể nó đi, và đáp với ngươi rằng: Thưa, chúng tôi đây?
[36] Ai có đặt khôn ngoan trong lòng, Và ban sự thông sáng cho trí não?
[37] Ai nhờ sự khôn ngoan mà đếm được các mây? Khi bụi đất chảy như loài kim tan ra,
[38] Và các cục đất dính lại nhau, Ai nghiêng đổ những bình nước của các từng trời?
[39] (39:1) Khi mẹ con sư tử nằm phục nơi hang, Khi rình trong bụi-rậm nó,
[40] (39:2) Há có phải ngươi săn mồi cho sư tử cái, Và làm cho sư tử con đói được no sao?
[41] (39:3) Ai sắm đồ ăn cho quạ, Khi con nhỏ nó kêu la cùng Ðức Chúa Trời, Và bay đi đây đó không đồ ăn?