[1] Hãy ngợi khen Ðức Giê-hô-va, vì Ngài là thiện; Sự nhơn từ Ngài còn đến đời đời.
[2] Các người Ðức Giê-hô-va đã chuộc Khỏi tay kẻ hà hiếp hãy nói đều đó,
[3] Tức là các người Ngài đã hiệp lại từ các xứ; Từ phương đông, phương tây, phương bắc, phương nam.
[4] Họ lưu lạc nơi đồng vắng, trong con đường hiu quạnh, Không tìm thành ở được;
[5] Họ bị đói khát, Linh hồn bèn nao sờn trong mình họ.
[6] Bấy giờ trong cơn gian truân họ kêu cầu Ðức Giê-hô-va; Ngài bèn giải cứu họ khỏi đều gian nan,
[7] Dẫn họ theo đường ngay thẳng, Ðặng đi đến một thành ở được.
[8] Nguyện người ta ngợi khen Ðức Giê-hô-va vì sự nhơn từ Ngài, Và vì các công việc lạ lùng Ngài làm cho con loài người!
[9] Vì Ngài làm cho lòng khao khát được thỏa thích, Khiến cho hồn đói được đầy dẫy vật tốt.
[10] Những kẻ ở trong tối tăm và bóng sự chết, Bị khốn khổ và xích sắt bắt buộc,
[11] Bởi vì đã bội nghịch lời Ðức Chúa Trời, Và khinh dể sự khuyên dạy của Ðấng Chí cao.
[12] Nhơn đó Ngài lấy sự lao khổ hạ lòng họ xuống; Họ vấp ngã không ai giúp đỡ.
[13] Bấy giờ trong cơn gian truân họ kêu cầu Ðức Giê-hô-va; Ngài bèn giải cứu họ khỏi điều gian nan,
[14] Rút họ khỏi sự tối tăm và bóng sự chết, Cũng bẻ gãy xiềng của họ.
[15] Nguyện người ta ngợi khen Ðức Giê-hô-va vì sự nhơn từ Ngài, Và vì các công việc lạ lùng Ngài làm cho con loài người!
[16] Vì Ngài đã phá cửa đồng, Và gãy các song sắt.
[17] Kẻ ngu dại bị khốn khổ Vì sự vi phạm và sự gian ác mình;
[18] Lòng chúng nó gớm ghê các thứ đồ ăn; Họ đến gần cửa sự chết.
[19] Bấy giờ trong cơn gian truân họ kêu cầu Ðức Giê-hô-va, Ngài bèn giải cứu họ khỏi điều gian nan.
[20] Ngài ra lịnh chữa họ lành, Rút họ khỏi cái huyệt.
[21] Nguyện người ta ngợi khen Ðức Giê-hô-va vì sự nhơn từ Ngài, Và vì các công việc lạ lùng Ngài làm cho con loài người!
[22] Nguyện chúng dâng của lễ thù ân, Lấy bài hát vui mừng mà thuật các công việc Ngài.
[23] Có người đi xuống tàu trong biển, Và làm việc nơi nước cả;
[24] Kẻ ấy thấy công việc Ðức Giê-hô-va, Xem phép lạ Ngài trong nước sâu.
[25] Ngài biểu, bèn có trận gió bão, Nổi các lượn sóng lên.
[26] Ðưa cao đến các từng trời, rồi hụp xuống tới vực sâu: Lòng họ tiêu tan vì khốn khổ.
[27] Họ choáng váng xiêu tó như một người say, Sự khôn ngoan họ đều mất hết.
[28] Bấy giờ trong cơn gian truân họ kêu cầu Ðức Giê-hô-va, Ngài bèn giải cứu họ khỏi điều gian nan.
[29] Ngài ngừng bão-tố, đổi nó ra bình tịnh, Và sóng êm lặng.
[30] Họ bèn vui mừng vì sóng êm lặng; Chúa dẫn họ vào bến họ ước ao.
[31] Nguyện người ta ngợi khen Ðức Giê-hô-va vì sự nhơn từ Ngài, Và vì các công việc lạ lùng Ngài làm cho con loài người!
[32] Người ta cũng hãy tôn cao Ngài trong hội dân sự, Và ngợi khen, Ngài tại nơi hiệp tập các trưởng lão.
[33] Ngài đổi sông ra đồng vắng, Suối nước thành đất khô,
[34] Và đất màu mỡ ra đất mặn, Vì cớ sự gian ác của dân ở tại đó.
[35] Ngài biến đồng vắng thành ao nước, Ðất khô ra những suối nước;
[36] Ngài làm cho những kẻ đói được ở lại đó, Họ xây lập thành đặng ở.
[37] Họ gieo ruộng và trồng nho, Ruộng và nho sanh bông trái.
[38] Ðức Chúa Trời ban phước cho họ đến đỗi họ sanh sản nhiều thêm; Ngài không để cho súc vật họ bị hao hớt.
[39] Họ lại bị hạ số và phải cực lòng Vì sự hà hiếp, sự gian nan, và sự buồn rầu.
[40] Ngài đổ sự nhuốc nhơ trên vua chúa, Khiến họ phải lưu lạc trong nơi vắng vẻ không đường.
[41] Nhưng Ngài vớt kẻ thiếu thốn khỏi hoạn nạn, Làm cho người ấy được gia quyến đông như bầy chiên.
[42] Các người ngay thẳng sẽ thấy điều ấy, và vui vẻ, Còn các kẻ ác đều phải ngậm miệng lại.
[43] Phàm kẻ nào khôn ngoan sẽ chú ý về điều nầy, Và suy gẫm sự nhơn từ của Ðức Giê-hô-va.