[1] Lời của vua Lê-mu-ên, Các châm ngôn mà mẹ người dạy cho người.
[2] Hỡi con ta sẽ nói gì? Hỡi con của thai ta, ta phải nói chi? Hỡi con của sự khấn nguyện ta, ta nên nói điều gì với con?
[3] Chớ phó sức lực con cho người đờn bà, Ðừng ở theo con đường gây cho vua chúa bị bại hoại.
[4] Hỡi Lê-mu-ên, chẳng xứng hiệp cho các vua, Chẳng xứng hiệp cho các vua uống rượu, Hay là cho các quan trưởng nói rằng: Vật uống say ở đâu?
[5] E chúng uống, quên luật pháp, Và làm hư sự xét đoán của người khốn khổ chăng.
[6] Hãy ban vật uống say cho người gần chết, Và rượu cho người có lòng bị cay đắng:
[7] Họ hãy uống, và quên nỗi nghèo khổ mình, Chẳng nhớ đến điều cực nhọc của mình nữa.
[8] Hãy mở miệng mình binh kẻ câm, Và duyên cớ của các người bị để bỏ.
[9] Khá mở miệng con, xét đoán cách công bình, Và phân xử phải nghĩa cho người buồn thảm và nghèo nàn.
[10] Một người nữ tài đức ai sẽ tìm được? Giá trị nàng trổi hơn châu ngọc.
[11] Lòng người chồng tin cậy nơi nàng, Người sẽ chẳng thiếu huê lợi.
[12] Trọn đời nàng làm cho chồng được ích lợi, Chớ chẳng hề sự tổn hại.
[13] Nàng lo tìm lông chiên và gai sợi, Lạc ý lấy tay mình mà làm công việc.
[14] Nàng giống như các chiếc tàu buôn bán, Ở từ chỗ xa chở bánh mình về.
[15] Nàng thức dậy khi trời còn tối, Phát vật thực cho người nhà mình, Và cắt công việc cho các tớ gái mình.
[16] Nàng tưởng đến một đồng ruộng, bèn mua nó được; Nhờ hoa lợi của hai tay mình, nàng trồng một vườn nho.
[17] Nàng thắt lưng bằng sức lực, Và làm hai cánh tay mình ra mạnh mẽ.
[18] Nàng cảm thấy công việc mình được ích lợi; Ban đêm đèn nàng chẳng tắt.
[19] Nàng đặt tay vào con quay, Và các ngón tay nàng cầm con cúi.
[20] Nàng mở đưa tay ra giúp kẻ khó khăn, Giơ tay mình lên tiếp người nghèo khổ.
[21] Nàng không sợ người nhà mình bị giá tuyết, Vì cả nhà đều mặc áo bằng lông chiên đỏ sặm.
[22] Nàng làm lấy những chăn mền; Áo xống nàng đều bằng vải gai mịn màu đỏ điều.
[23] Tại nơi cửa thành chồng nàng được chúng biết, Khi ngồi chung với các trưởng lão của xứ.
[24] Nàng chế áo lót và bán nó; Cũng giao đai lưng cho con buôn.
[25] Nàng mặc lấy sức lực và oai phong, Và khi tưởng đến buổi sau, bèn vui cười.
[26] Nàng mở miệng ra cách khôn ngoan, Phép tắc nhơn từ ở nơi lưỡi nàng.
[27] Nàng coi sóc đường lối của nhà mình, Không hề ăn bánh của sự biếng nhác.
[28] Con cái nàng chổi dậy, chúc nàng được phước; Chồng nàng cũng chổi dậy, và khen ngợi nàng rằng:
[29] Có nhiều người con gái làm lụng cách tài đức, Nhưng nàng trổi hơn hết thảy.
[30] Duyên là giả dối, sắc lại hư không; Nhưng người nữ nào kính sợ Ðức Giê-hô-va sẽ được khen ngợi.
[31] Hãy ban cho nàng bông trái của tay nàng; Khá để các công việc nàng ngợi khen nàng tại trong cửa thành.