[1] Sự khôn ngoan đã xây dựng nhà mình; Tạc thành bảy cây trụ của người;
[2] Giết các con thú mình, pha rượu nho mình, Và dọn bàn tiệc mình rồi.
[3] Người đã sai các tớ gái mình đi; Ở trên các nơi cao của thành người la rằng:
[4] Ai ngu dốt, hãy rút vào đấy; Với kẻ thiếu trí hiểu, sự khôn ngoan nói rằng:
[5] Hãy đến ăn bánh của ta, Và uống rượu ta đã pha lộn.
[6] Khá bỏ sự ngây dại đi, thì sẽ được sống; Hãy đi theo con đường thông sáng.
[7] Ai trách dạy kẻ nhạo báng mắc phải điều sỉ nhục, Ai quở kẻ hung ác bị điếm ố.
[8] Chớ trách kẻ nhạo báng, e nó ghét con; Hãy trách người khôn ngoan, thì người sẽ yêu mến con.
[9] Hãy khuyên giáo người khôn ngoan, thì người sẽ được nên khôn ngoan hơn; Khá dạy dỗ người công bình, thì người sẽ thêm tri thức nữa.
[10] Kính sợ Ðức Giê-hô-va, ấy là khởi đầu sự khôn ngoan; Sự nhìn biết Ðấng Thánh, đó là sự thông sáng.
[11] Vì nhờ ta, các ngày con sẽ được thêm nhiều lên, Và các năm tuổi con sẽ đặng gia tăng.
[12] Nếu con khôn ngoan, thì có ích cho chính mình con; Nếu con nhạo báng, tất một mình con phải gánh lấy.
[13] Ðờn bà điên cuồng hay la lối, Nàng là ngu muội chẳng biết chi cả.
[14] Nàng ngồi nơi cửa nhà mình, Trên một cái ghế tại nơi cao của thành,
[15] Ðặng kêu gọi những kẻ đi đường, Tức những kẻ đi thẳng đường mình mà rằng:
[16] Ai ngu dốt hãy rút vào đây; Và nàng nói với kẻ thiếu trí hiểu rằng:
[17] Nước ăn cắp lấy làm ngọt ngào, Bánh ăn vụng là ngon thay.
[18] Những người chẳng biết rằng kẻ chết ở đó, Và những người khách của nàng đều ở dưới chốn sâu của âm phủ.