[2] Xin hãy nhịn tôi một chút, tôi sẽ chỉ cho ông; Vì tôi còn những lời binh vực Ðức Chúa Trời.
[2] ---
[3] Tôi sẽ đem đến từ xa điều tôi hiểu biết, Và xưng tỏ sự công bình của Ðấng Tạo hóa tôi.
[3] ---
[4] Quả hẳn các lời luận tôi chẳng phải giả dối; Ðấng vốn trọn vẹn về tri thức đương ở cùng ông.
[4] ---
[5] Kìa, Ðức Chúa Trời có quyền năng, không khinh bỉ ai; Trí huệ Ngài rất rộng lớn.
[5] ---
[6] Ngài chẳng bảo tồn mạng sống của kẻ gian ác, Nhưng xử đoán công bình cho kẻ khổ nạn.
[6] ---
[7] Ngài chẳng xây mặt khỏi người công bình; Song Ngài khiến họ đồng ngồi cùng các vua trên ngôi mãi mãi, Và họ được cao trọng.
[7] ---
[8] Nếu họ phải mang xiềng xích, Và bị dây gian truân vấn vướng,
[8] ---
[9] Thì Ngài chỉ tỏ cho họ công việc mình đã làm, Các tội lỗi và tánh hạnh kiêu ngạo của họ.
[9] ---
[10] Ngài cũng mở lỗ tai của chúng cho nghe lời sửa dạy, Khuyên họ trở lại bỏ điều gian ác.
[10] ---
[11] Nếu chúng vâng nghe và phục sự Ngài, Thì các ngày chúng sẽ được may mắn, Và những năm chúng được vui sướng.
[11] ---
[12] Nhưng nếu họ không khứng nghe theo, ắt sẽ bị gươm giết mất, Và chết không hiểu biết gì.
[12] ---
[13] Lòng giả hình tích chứa sự thạnh nộ; Khi Ðức Chúa Trời bắt xiềng chúng, chúng chẳng kêu cứu.
[13] ---
[14] Chúng chết đương buổi thanh xuân; Ðời chúng bị hư mất trong bọn gian dâm.
[14] ---
[15] Ðức Chúa Trời dùng sự hoạn nạn mà cứu kẻ bị hoạn nạn, Và nhờ sự hà hiếp mà mở lỗ tai của người.
[15] ---
[16] Ngài cũng chắc đã muốn dụ ông khỏi hoạn nạn, Ðặt ông nơi khoảng khoát, chẳng còn sự cực lòng; Còn các món ăn dọn nơi bàn ông, tất đều được đầy mỡ béo.
[16] ---
[17] Nhưng ông đầy dẫy sự nghị luận của kẻ ác; Sự xét đoán và sự hình phạt chắc sẽ hãm bắt ông.
[17] ---
[18] Chớ để cơn giận giục ông chống cự cùng sự sửa phạt; Ðừng lầm lạc vì cớ giá bội thường lớn quá.
[18] ---
[19] Chớ thì sự giàu có ông và các thế lực của ông, Có thể cứu ông khỏi sự hoạn nạn sao?
[19] ---
[20] Chớ ước ao đêm tối, Là lúc dân tộc bị cất đi khỏi chỗ mình.
[20] ---
[21] Khá giữ lấy mình, chớ xây về tội ác; Vì ấy là điều ông ưa chọn hơn sự hoạn nạn.
[21] ---
[22] Kìa, Ðức Chúa Trời dùng quyền năng mà làm việc cách cao cả, Có giáo sư nào giống như Ngài chăng?
[22] ---
[23] Ai có chỉ dạy cho Ngài biết con đường của Ngài? Và ai nói rằng: Chúa có làm quấy?
[23] ---
[24] Hãy nhớ ngợi khen các công việc Chúa, Mà loài người thường có ca tụng.
[24] ---
[25] Mọi nguời đều đã ngoạn xem công việc ấy, Và loài người từ xa nhìn thấy nó.
[25] ---
[26] Phải, Ðức Chúa Trời là cực đại, chúng ta không biết được Ngài; Số năm của Ngài thọ không ai kể xiết được.
[26] ---
[27] Vì Ngài thâu hấp các giọt nước: Rồi từ sa mù giọt nước ấy bèn hóa ra mưa,
[27] ---
[28] Ðám mây đổ mưa ấy ra, Nó từ giọt sa xuống rất nhiều trên loài người.
[28] ---
[29] ai có thể hiểu được cách mây giăng ra, Và tiếng lôi đình của nhà trại Ngài?
[29] ---
[30] Kìa, Chúa bủa ánh sáng ra chung quanh Ngài, Và che lấp đáy biển.
[30] ---
[31] Vì nhờ những điều ấy Ngài xét đoán các dân tộc; Ngài ban cho lương thực nhiều.
[31] ---
[32] Ngài giấu sấm sét trong tay Ngài, Và truyền nó phải đánh nơi nào.
[32] ---
[33] Tiếng sấm sét báo cáo việc Ngài, Và chính súc vật cũng đoán điềm dông mưa gần đến.