[1] Bấy giờ, ba người ấy thôi đáp lời với Gióp, vì người tự thấy mình là công bình.
[1] ---
[2] Ê-li-hu, con trai của Ba-ra-kê-ên, người Bu-xi, về dòng dõi Ram, lấy làm tức giận Gióp, bởi vì người tự xưng mình là công bình hơn là Ðức Chúa Trời.
[2] ---
[3] Ê-li-hu cũng nổi giận ba bạn của Gióp, bởi vì họ chẳng tìm được lẽ đáp lại, mà lại định tội cho Gióp.
[3] ---
[4] Vả, Ê-li-hu có đợi Gióp luận xong đặng nói với Gióp, bởi vì các người đó đều lớn tuổi hơn mình.
[4] ---
[5] Vậy, khi Ê-li-hu thấy chẳng còn câu trả lời chi nơi miệng của ba người kia nữa, cơn thạnh nộ người bèn phừng lên.
[5] ---
[6] Ê-li-hu, con trai Ba-ra-kê-ên, người Bu-xi, bèn cất tiếng lên nói rằng: Tôi đang trẻ, còn các anh là ông già; Vì vậy, tôi nhát, không dám tỏ cho các anh biết ý tưởng tôi.
[6] ---
[7] Tôi nghĩ rằng: Ai đã sống lâu ngày sẽ nói, Số năm cao sẽ dạy sự khôn ngoan.
[7] ---
[8] Nhưng có thần linh ở trong loài người, Và hơi thở của Ðấng Toàn năng cho chúng sự khôn sáng.
[8] ---
[9] Người tôn trọng chẳng phải khôn ngoan, Bực lão thành chẳng thông hiểu sự công bình.
[9] ---
[10] Bởi cớ ấy tôi nói rằng: Hãy nghe tôi; Phần tôi cũng sẽ tỏ ra ý tưởng của tôi.
[10] ---
[11] Kìa, tôi đã chờ đợi nghe các lời của phô anh, Lắng tai nghe những lời luận biện các anh, Cho đến khi các anh đã tra xét đều cho xong.
[11] ---
[12] Thật, tôi có chăm chỉ nghe các anh. Thấy chẳng một ai trong các anh thắng hơn Gióp, Hoặc lời của người được.
[12] ---
[13] Chớ nói rằng: Chúng ta tìm được khôn ngoan; Ðức Chúa Trời thắng hơn người được, loài người chẳng làm đặng.
[13] ---
[14] Vả, Gióp không có tranh luận với tôi, Vậy, tôi sẽ chẳng dùng lời các anh mà đáp lại người.
[14] ---
[15] Họ sửng sốt không đáp chi nữa; Ðã cạn lời hết tiếng rồi.
[15] ---
[16] Tôi há phải chờ đợi, vì họ hết nói, Không còn chi trả lời gì nữa sao?
[16] ---
[17] Theo phiên tôi cũng sẽ đáp lời chớ; Tôi cũng tỏ ra ý tưởng mình chớ;
[17] ---
[18] Vì tôi đã đầy dẫy lời nói, Trí trong lòng tôi cảm giục tôi nói.
[18] ---
[19] Nầy, lòng tôi như rượu chưa khui, Nó gần nứt ra như bầu rượu mới.
[19] ---
[20] Tôi sẽ nói và được nhẹ nhàng; Tôi sẽ mở môi miệng ra và đáp lời.
[20] ---
[21] Tôi sẽ chẳng tư vị ai, Không dua nịnh bất kỳ người nào.
[21] ---
[22] Vì tôi chẳng biết dua nịnh; Nếu dua nịnh, Ðấng Tạo hóa tôi hẳn trừ diệt tôi tức thì.