[1] Bạc có mỏ để người ta đào lấy nó, Và vàng có nơi người ta luyện nó.
[2] Sắt từ nơi đất lấy ra, Ðá đúc chảy ra mà lấy được đồng.
[3] Loài người làm tan tăm tối, Dò xét đến cùng tột, Hòn đá ở nơi âm ẩm tối tăm đen kịch.
[4] Người ta đào mỏ xa chỗ loài người ở trên thế, Tại trong nơi vắng vẻ không chơn người đi đến; Chúng bị treo và đòng đưa xa cách loài người,
[5] Ðất sanh ra lương thực, Còn ở bên dưới nó dường như bị lửa xao lộn.
[6] Các đá nó là chỗ có ngọc bích, Người ta tìm được mạt vàng tại đó.
[7] Chim ăn mồi chẳng biết đường lối nầy; Mắt chim ưng không tìm nó ra được;
[8] Thú dữ không hề bước trên nó, Sư tử chẳng có đi ngang qua đó.
[9] Loài người tra tay trên hòn đá cứng, Ðánh đổ các núi từ nơi nền của nó.
[10] Người đục hang trong hòn đá, Mắt nó tìm được mọi bửu vật ở trong.
[11] Người ngăn nước sông để chẳng rịnh ra; Ðem ra sáng điều chi ẩn bí.
[12] Còn sự khôn ngoan tìm được ở đâu? Tại nơi nào có sự thông sáng?
[13] Người ta chẳng biết được giá trị nó; Nó không ở tại trên đất của loài sống.
[14] Vực sâu rằng: Nó chẳng có trong tôi, Và biển rằng: Nó không ở cùng tôi.
[15] Chẳng dùng vàng ròng đổi lấy nó đặng, Cũng không hề cân bạc mà mua được nó.
[16] Người ta không đánh giá nó với vàng Ô-phia, Hoặc với ngọc hồng mã não hay là với ngọc bích.
[17] Chẳng sánh nó được với vàng hay là pha lê, Cũng không đổi nó để lấy khí dụng bằng vàng ròng.
[18] Còn san hô và thủy tinh, thì chẳng cần nói đến; Giá trị sự khôn ngoan thật cao hơn châu báu.
[19] Ngọc sắc vàng Ê-thi-Ô bi nào sánh cùng nó được đâu; Cũng không hề đánh giá nó với vàng ròng.
[20] Vậy thì sự khôn ngoan ở đâu đến? Sự thông sáng ở tại nơi nào?
[21] Nó vẫn giấu khuất mắt các loài sống. Và tránh ẩn các chim trời.
[22] Chốn trầm luân và sự chết nói rằng: Lỗ tai chúng tôi có nghe tiếng đồn về nó.
[23] Ðức Chúa Trời thông hiểu con đường nó, Và rõ biết chỗ ở của nó.
[24] Vì Ngài nhìn thấu tận các đầu thế gian, Và thấy rõ khắp thiên hạ.
[25] Khi Ngài định sức nặng cho gió, độ lượng cho các nước,
[26] Ðịnh luật lệ cho mưa, Và lập đường lối cho chớp và sấm.
[27] Bấy giờ Ngài thấy sự khôn ngoan, và bày tỏ nó ra, Ngài lập nó và dò xét nó nữa;
[28] Ðoạn, phán với loài nguời rằng: Kính sợ Chúa, ấy là sự khôn ngoan; Tránh khỏi điều ác, ấy là sự thông sáng.