[1] Hỡi con, nếu con tiếp nhận lời ta, Dành giữ mạng lịnh ta nơi lòng con,
[2] Ðể lắng tai nghe sự khôn ngoan, Và chuyên lòng con về sự thông sáng;
[3] Phải nếu con kêu cầu sự phân biện, Và cất tiếng lên cầu xin sự thông sáng,
[4] Nếu con tìm nó như tiền bạc, Và kiếm nó như bửu vật ẩn bí,
[5] Bấy giờ con sẽ hiểu biết sự kính sợ Ðức Giê-hô-va, Và tìm được điều tri thức của Ðức Chúa Trời.
[6] Vì Ðức Giê-hô-va ban cho sự khôn ngoan; từ miệng Ngài ra điều tri thức và thông sáng.
[7] Ngài dành ơn cứu rỗi cho người ngay thẳng; Ngài là thuẫn đỡ của người làm theo sự đoan chính,
[8] Phù hộ các lối của người công bình, Và giữ gìn đường của thánh đồ Ngài.
[9] Bấy giờ con sẽ hiểu biết sự công bình, sự lý đoán, Sự chánh trực, và các nẻo lành.
[10] Vì sự khôn ngoan sẽ vào trong lòng con, Và linh hồn con sẽ lấy sự hiểu biết làm vui thích.
[11] Sự dẽ dặt sẽ coi sóc con, Sự thông sáng sẽ gìn giữ con,
[12] Ðể cứu con khỏi đường dữ, Khỏi kẻ nói việc gian tà,
[13] Và khỏi kẻ bỏ đường ngay thẳng, Mà đi theo các lối tối tăm;
[14] Là người vui dạ làm dữ, Ưa thích sự gian tà của kẻ ác;
[15] Chúng nó cong vạy trong đường lối mình, Và lầm lạc trong các nẻo mình;
[16] Lại sự khôn ngoan sẽ cứu con khỏi dâm phụ, Là người đờn bà lạ nói lời dua nịnh;
[17] Nàng lìa bỏ bạn của buổi đang thì, Và quên sự giao ước của Ðức Chúa Trời mình;
[18] Vì nhà nó xiêu qua sự chết, Và con đường nó dẫn đến chốn kẻ thác;
[19] Chẳng ai đi đến nàng mà trở về, Hoặc được tới các lối sự sống;
[20] Sự khôn ngoan sẽ khiến con đi trong đường người thiện, Và gìn giữ các lối của kẻ công bình.
[21] Vì người ngay thẳng sẽ được ở trên đất, Và người trọn vẹn sẽ còn ở đó luôn luôn.
[22] Nhưng kẻ gian ác sẽ bị truất khỏi đất, Và kẻ bất trung sẽ bị nhổ rứt khỏi đó.