[1] Hỡi Ðức Giê-hô-va, xin nhớ sự đã giáng trên chúng tôi; Hãy đoái xem sự sỉ nhục chúng tôi!
[2] Sản nghiệp chúng tôi đã sang tay dân ngoại, Nhà cửa thuộc về người giống khác.
[3] Chúng tôi mất cha, phải mồ côi, Mẹ chúng tôi trở nên góa bụa.
[4] Chúng tôi uống nước phải trả tiền, Phải mua mới có củi.
[5] Kẻ đuổi theo kịp chúng tôi, chận cổ chúng tôi; Chúng tôi đã mỏi mệt rồi, chẳng được nghỉ!
[6] Chúng tôi giang tay hướng về những người Ê-díp-tô Và A-si-ri, đặng có bánh ăn no nê.
[7] Tổ phụ chúng tôi đã phạm tội, nay không còn nữa. Chúng tôi đã mang lấy sự gian ác họ.
[8] Kẻ đầy tớ cai trị chúng tôi, Chẳng ai cứu chúng tôi khỏi tay họ.
[9] Chúng tôi liều mạng mới có bánh mà ăn, Vì cớ mũi gươm nơi đồng vắng.
[10] Da chúng tôi nóng như lò lửa, Vì cơn đói thiêu đốt chúng tôi!
[11] Chúng nó đã làm nhục đờn bà tại Si-ôn, Và gái đồng trinh trong các thành Giu-đa.
[12] Tay chúng nó đã treo các quan trưởng lên, Chẳng kính trọng mặt các người già cả.
[13] Kẻ trai tráng đã phải mang cối, Trẻ con vấp ngã dưới gánh củi.
[14] Các người già cả không còn ngồi nơi cửa thành, Bọn trai trẻ không còn chơi đờn hát.
[15] Lòng chúng tôi hết cả sự vui; Cuộc nhảy múa đổi ra tang chế.
[16] Mão triều thiên rơi khỏi đầu chúng tôi, Khốn cho chúng tôi, vì chúng tôi phạm tội!
[17] Vì vậy lòng chúng tôi mòn mỏi, Mắt chúng tôi mờ tối,
[18] Vì núi Si-ôn đã trở nên hoang vu, Chồn cáo đi lại trên đó.
[19] Hỡi Ðức Giê-hô-va, Ngài còn đời đời, Ngôi Ngài còn từ đời nầy sang đời kia!
[20] Sao Ngài quên chúng tôi mãi mãi, Lìa bỏ chúng tôi lâu vậy?
[21] Hỡi Ðức Giê-hô-va, hãy xây chúng tôi trở về Ngài thì chúng tôi sự trở về Làm những ngày chúng tôi lại mới như thuở xưa!
[22] Nhưng Ngài lại bỏ hết chúng tôi, Ngài giận chúng tôi quá lắm.