[1] Gióp cứ nói lẽ luận cao mình, mà rằng:
[2] Ôi! Ước gì tôi được như buổi trước, Như trong các ngày mà Ðức Chúa Trời gìn giữ tôi;
[3] Khi ngọn đuốc Chúa soi trên đầu tôi; Và nhờ ánh sáng Ngài, tôi bước qua sự tối tăm.
[4] Chớ chi tôi được như lúc còn tráng kiệt, Khi tình thiệt hữu của Ðức Chúa Trời còn đoái đến trại tôi;
[5] Khi Ðấng Toàn năng còn ở cùng tôi, Và các con cái tôi vây quanh tôi;
[6] Lúc tôi rửa chơn trong sữa, Và hòn đá phun suối dầu ra cho tôi!
[7] Khi tôi đi ra đến cửa thành, Sửa soạn chỗ ngồi mình tại phố chợ,
[8] Các gã trai trẻ thấy tôi bèn ẩn đi, Và các người già cả đều chổi dậy và đứng;
[9] Những quan trưởng kiêng nói, Và lấy tay bụm miệng;
[10] Tiếng người tước vị nín thinh, Và lưỡi họ dính nơi ổ gà.
[11] Khi tai ai nghe tôi, bèn xưng tôi có phước, Mắt ai thấy tôi, bèn làm chứng cho tôi.
[12] Ấy vì tôi giải cứu kẻ khốn cùng kêu cầu, Và kẻ mồ côi không ai giúp đỡ.
[13] Kẻ gần chết chúc phước cho tôi, Và tôi làm cho lòng người góa bụa nức nở vui mừng.
[14] Tôi mặc lấy sự công bình, và nó che phủ tôi, Sự ngay thẳng tôi khác nào áo ngoài và mão triều thiên.
[15] Tôi đã như con mắt cho kẻ mù, Và như chơn cho kẻ què.
[16] Tôi đã làm cha cho kẻ nghèo khó, Còn duyên cớ của kẻ lạ, tôi tra xét cho rõ ràng.
[17] Tôi bẻ gẫy hàm kẻ bất công, Và rứt mồi nó ngậm nơi răng.
[18] Tôi bèn nói rằng: Ta sẽ thác trong ổ của ta; Ngày ta sẽ nhiều như hột cát;
[19] Rễ ta bò ăn dài theo nước, Và cả đêm sương đọng trên nhành ta.
[20] Vinh hiển ta mới mẻ với ta luôn, Cung ta được cứng mạnh lại trong tay ta.
[21] Người ta lắng tai nghe tôi, chờ đợi, Và làm thinh đặng nghe lời tôi bàn.
[22] Sau khi tôi nói, chúng không còn đáp lại; Lời tôi nói gội nhuần trên chúng (như sương).
[23] Họ trông đợi tôi như trông đợi mưa, Hả miệng ra dường như hứng mưa muộn.
[24] Tôi mỉm cười với chúng, khi chúng bị ngã lòng; Họ chẳng hề làm rối nét mặt bình tịnh tôi được.
[25] Tôi chọn con đường cho chúng, và ngồi làm đầu họ, Ở như vua tại ở giữa quân đội, Khác nào một kẻ an ủy những người sầu.